Tôi nghe anh Viên nói rất lắng tâm từ đón nhận từng người, nhưng khi nhắc tới anh Vàng làm tôi hơi nhảy trống ngực thìn thịt, mới tuần rồi làm tình tay ba còn nóng máu đây. Nhìn đồng hồ thấy cũng gần 12 giờ, quay về nhà hay hơn, chứ ngủ ở đây vô lý quá lại lạ chỗ nữa, vả lại sợ Phương Lý thấy mặt bất tiện.
Tôi mặc áo quần xin phép rời bước, anh Viên gửi nụ hôn chào tạm biệt. Về nhà thay áo quần, lẹ làng trần truồng lên giường nằm, hai mắt không thể nào nhắm vì cảnh nhìn lén đôi nhân tình Phương Lý, nó cứ lờn vờn trong tâm trí tôi, như hăng say thích thú làm sao?.
—–
Trưa ngày hôm sau, ông TGĐ cùng tài xế Thế lên bệnh viện Tỉnh đón Ngọc Nga xuất viện. Nàng quá cảm động trước tấm tình chung, vừa gặp ông Xuân, Nga giang tay ôm hôn, khiến cặp con mắt của cô y tá đổ dồn cứ tưởng bệnh nhân là vợ ông TGĐ mệnh phụ phu nhơn được ông cưng, may mà họ đối xử rất công minh, chớ tèm hem chắc chết, bị nhiệm sở quở trách.
Còn chú Thế chồng thật, không dám lên tiếng hay hành động gì sợ lộ là cán bộ cấp thấp, vợ nằm phòng đặc biệt. Ông nói:
-Để anh ẵm em ra xe, đừng đi ảnh hưởng động cổ tử cung bên trong. Cô y tá sợ quýnh quáng lên tiếng:
-Dạ, tôi sẽ kêu người lấy băng-ca đẩy đưa bà TGĐø ra xe, không nên ẵm bệnh nhân bất tiện, bác sỹ và Ban giám đốc khiển trách tôi.
Xin ông chờ giấy xuất viện trình ký xong có nhân viên mang đến mới ra cửa được, ông Tổng Giám đốc đừng nóng ruột. Có thể bác sỹ đã ra toa để cung cấp thuốc mới hay mua thêm ở ngoài thị trường không chừng. Quay sang ông hỏi Nga
-Em có đói không, ăn gì anh xuống Câu lạc bộ mua lên.
-Anh cho em lon nước ngọt hơi khát thôi, chú Thế nghe liền xuống câu lạc bộ; còn y-tá rời phòng trách nhiệm, chiếc xe đẩy vừa trờ tới, họ nâng Nga sang băng-ca có bốn bánh nằm chờ. Ông móc bóp dúi tý tiền boa anh cầm lấy, lo cho bà xã tôi.
Anh Thế trở lại thấy phòng trống trơn, bươn bả ra xe. Thấy vợ mình- Nga đang ngồi băng sau với ông Xuân đầu ngả làm như vẻ còn đau, hay kiểu nhỏng nhẽo với tình nhân không chùng. Ông choàng ôm toàn thân Nga để giữ vững khi xe chạy. Chú Thế nổ máy tính lái xe về nhà mình nên rẻ trật con lộ. Chú đưa thiếm sang bên nhà anh, để có chị với em Nhi chăm lo, thiếm bệnh về nhà một mình ai chăm sóc, chú ngước nhìn kiếng chiếu hậu thấy vợ ôm hôn ông Xuân chùn chụt như cám ơn, nước mắt ràn rụa, ông lấy tay lau chùi hai bên má Nga ngấn lệ như vỗ về bằng nụ hôn.
Xe ngừng trước sân căn cư xá mới, chú Thế ẵm vợ vô nhà, vì chưa soạn phòng trống nên nằm chờ phòng khách. Bà Xuân bước ra thăm. Chú Thế rước em, chị không hay thiệt vô tình, giờ lấy chỗ nghĩ vài ngày cho lợi sức hãy về. Nhà mới dời vô còn bề bộn đồ đạc chưa ngăn nắp, em nằm đở căn nhỏ kế cạnh phòng Nhi.
-Em khoẻ chưa, đói muốn ăn gì?.
-Dạ em còn no lưng lững, hơi khát nước đang khô rát cổ không biết thuốc hành hay sao?, vừa uống nửa lon giờ khát nữa.
Ông Xuân hỏi vợ dọn dẹp căn nào chỉ chú Thế lo. Ông quay vô soạn lấy biïch khăn, tấm trải, nhưng các thùng đồ đạc ngỗn ngang lẫn lộn không biết cất thùng nào. Hỏi Nhi cũng không nhớ, nàng bèn mở thùng xem với ông, cảm thấy lâu bốc điện thoại di động kêu ông Giám đốc Viên xin thùng khăn, trải giường khác- hàng mẫu- nói là Thanh Lan đang cần gấp.
Viên nghe bà Lan-người tình- có nhu cầu là dịp lên nhà thăm giữa ban ngày hợp pháp còn gì bằng. Không đầy hai mươi phút chú Thế loay hoay lau dọn chưa xong, thấy bà Lan và ông Giám đốc Viên ngoài sân nói qua lại gì đó, chú ra tiếp khệ nệ thùng khăn to bằng carton còn đóng kín.
Bà Lan nói :”Dọn nhà không biết cất đâu lúc cần gắp, anh đem cho thiệt đúng lúc, giao cho chú Thế xong, ông Viên quay sang nói chuyện gì với Ông Xuân ở phòng giữa, chợt có điện thoại mời ông TGĐ phải về cơ quan tiếp khách bất thường.