ới đây làm việc. – Chắc gia đình anh vượt biên hết rồi phải không? – Tôi qua Mỹ từ năm 75. Ở đây chẳng còn ai hết. Chắc anh qua đây mua bán gì hả? – Không tôi làm cho một hãng điện tử Mỹ. – Bộ hãng của anh sắp mở ở đây à? Hưng mỉm cười. – Không phải đâu. Tôi được hãng cho qua đây nghiên cứu một vài hóa chất trong cát trên bãi biển này thôi. Thiếu phụ nhìn Hưng đăm đăm. Chàng nhìn thấy trong khóe mắt nàng như ngờ vực. – Cát ở đây và điện tử có gì liên quan với nhau đâu hả anh. Hưng gật đầu. – Cát ở vùng biển này phải nói tốt nhất thế giới. Người ta dùng nó để chếra chất Silicon trong ngành điện tử. Việt Nam bán cát cho Nhật Bổn từ trước tới giờ, cứ tưởng họ mua về làm thủy tinh. Chứ ai có biết đâu đó là một nguyên liệu quan trọng như thế. Thiếu phụ có vẻ ngơ ngác. – Thật không anh? Hưng phì cười. – Có lẽ cô không ngờ phải không. Thú thực, tôi cũng sinh ra và lớn lên ở Nha Trang này. Nhưng chỉ biết đất đai mình màu mỡ, hữu dụng từ khi qua Mỹ học mà thôi. – Em đâu có biết nhiều chuyện lạ lùng như vậy chứ. – Thôi bây giờ cô đi mua đồ đi, để tôi còn mua ké ít kẹo cho con bé này đã chứ. Hôm nay anh không phải đi làm à? – Tụi tôi mới tới đây hôm qua. Sáng nay tính đi rảo chơi, coi lại thành phốsinh trưởng của mình ra sao thôi mà. Anh sướng thực. Chẳng bù với em, làm lụng đầu tắt mặt tối mà không đủ ngày ba bữa cơm. Hưng cười. – Tôi ăn ngày có hai bữa thôi. Chứ đâu có dám ăn tới ba bữa. Thiếu phụ nắm lấy tay Hưng kéo chàng qua đường: – Anh nói chơi hoài. Hưng đi sát vào người nàng hơn, xe cộ ở đây chạy tùm lum. Băng qua đường cái kiểu này có ngày ra nghĩa địa nằm sớm. Chàng lính quýnh nhưmột đứa trẻ mới ra đường. Có lẽ vì vậy mà thiếu phụ này nắm tay chàng dắt đi thực tự nhiên. Tự nhiên người Hưng nóng lên khi bàn tay thiếu phụ chạm vào da thịt chàng. Bàn tay thon nhỏ, mát mẻ lạ lùng. Bây giờ chàng mới biết, hễ bàn tay đàn bà đụng vô da thịt mình là thân thể Hưng thay đổi liền rồi. Vậy mà khi đi xa hơn nữa, chàng lại chịu thua ngay từ giây phút đầu mới lạ lùng làm sao. Thiếu phụ dắt Hưng vô một tiệm bán chạp khô ngay ở góc đường. Tiệm này cũng không lớn gì cho lắm. Nàng buông tay Hưng ra bảo chàng. – Anh đứng đây chờ một lát. Em vô gặp thằng chủ năn nỉ nó mua thêm ít đồ nữa nhe. Hưng hơi ngạc nhiên, không hiểu tại sao mua đồ lại còn phải năn nỉ. Chàng tò mò nhìn theo người thiếu phụ thoăn thoát đi vô quầy hàng. Nàng đứng nói chuyện với một người Hoa mặt choắt cheo ngay đó. Hình như có gì gay cấn lắm. Một người đàn bà mập mạp vừa xuất hiện bên nàng, dáng điệu bà ta có vé cau có, vùng vằng. Hưng nghe lõm bõm vài ba tiếng tục tĩu. Chàng làm bộ mua một hộp bánh và đem lại quầy hàng tính tiền. Tới nơi, Hưng thấy hai mắt thiếu phụ đỏ hoe. Người đàn bà bán hàng đang to tiếng. – Chưa có trả tiền nợ cũ mà còn đòi mua thiếu thì ai chịu nổi. Nị về lo tiền trả nợ đi..Không có mua bán gì nữa đâu, đi đi. Tự nhiên Hưng thấy xót xa. Người thiếu phụ vẫn đứng ì một chỗ. Nàng liếc nhìn Hưng thực mau, đưa tay quẹt nướt mắt, định nói gì lại thôi. Chàng thấy nàng nói gì nho nhỏ với người đàn ông sau quầy hàng. Người đàn bà đứng cạnh đó bỗng la lên. – Thôi. đi đi. Vài người khách tò mò quay lại nhìn. Hưng thấy thật bất mãn, chàng tiến lại gần hỏi thiếu phụ. – Chuyện gì vậy em? Thiếu phụ nhìn Hưng, nước mắt chảy dài. Chàng nắm tay cô ta kéo ra ngoài, nói: – Chúng mình kiếm cái quán nào, vô ăn chút gì rồi nói chuyện được không? Thiếu phụ không.nói gì, lẽo đẽo theo Hưng. Chàng dắt nàng vô một tiệm hủ tiếu cạnh đó. Gọi ba tô hủ tiếu mì. Nàng nhìn chàng hỏi: – Anh gọi cho ai ăn mà những ba tô lận? – Ba đứa thì ba tô chứ còn ai nữa. Trời ơi, bé Ty ăn với em ăn một tô được rồi. Anh kêu làm gì mà phí quá vậy! Hưng cười. – Cho nó ăn cho mau lớn mà. Phải không bé Ty? Bé Ty nhìn Hưng cười khúc khích. Chàng quay lại nói với thiếu phụ. – Thôi em đừng để ý tớ