Khi về khách sạn lấy chìa khoá, tôi đăït thức ăn, tắm xong bửa ăn đã đầy bàn. Vợ chồng tận hưởng và miệt mài bên nhau làm tình sáng đêm.
Khách sạn của Pháp đầu tư, do Sở du lịch địa phương quản lý, có bao du khách ăn sáng. Quá rẽ tính ra chỉ hai triệu.
Ngày du lịch thứ tư rơi vào trưa thứ Bảy, bất ngờ điện thoại di động reo. Tôi giật minh đầu dây bên kia, không ai xa lạ-vợ chồng anh Tùng- bay ra chia sẻ niềm vui với chúng tôi cho có bạn và thăm gia đình.
Đúng chị Diên nhớ chúng tôi thu xếp vọt ra Nha Trang. Tôi đoán còn màn gì hấp dẫn của “cô Đầm Pháp” gốc Việt sành điệu chưa tiết lộ: ăn món ngon sơn hào hải sản hổm rày, ngủ giường kiểu Pháp êm ấm đổi không khí mới lạ làm tình lã lướt, dám Thiên Trang đang tượng nghén trong tử cung rồi!. Chỉ còn một việc tôi tâm đắc, đoán ra cặp vợ chồng nầy bà vợ-chị Diên- ham muốn tình dục trổi bậc hơn anh chồng.
Vợ chồng anh Tùng còn ở phi cảng. Tra điện thoại niên giám tìm ra phòng ngủ của chúng tôi cách dễ dàng, khách sạn của Pháp mang tên Étoile từ số 1-5 tức là Tinh Tú- 1 đến 5-.
Giọng chị Diên ỏng ẹo của cô gái Huế êm tai dễ gây cảm xúc; vợ chồng chị về thăm bố mẹ và cậu em ruột có vợ đầm từ Pháp hồi hương nhận việc từ hôm qua. Vàng chờ mi nhen nhớ cưng… lắm đó.
-Rứa chừ chiều ni mời ăn cơm Tây, mi đặt sẵn đó.
Tôi quay sang nói với Trang:
-Anh chị Tùng đã đến Nha Trang trên đường về thăm gia đình.
Chị Diên nhớ anh say mê đến chảy nước… dưới háng.
-Em nghĩ sao? Trở ngại gì không anh khó xử trí quá, chị đòi anh “trả nợ” bằng chữ nhớ cưng… lắm đó, Trang vui không?
Tôi cảm thấy vui hơn vì có người tâm đắc. Chợt thấy nét mặt chồng tôi mất tự chủ, quay nhìn tôi với ánh mắt thật thà đầy vẻ hiền lành, dễ thương như xin phép hay đúng ra nhường nhịn vợ quyết định, khiến tôi nghĩ mình quá diễm phúc lấy ông chồng như anh Vàng hiền khô. Anh ta không phải đàn ông hèn nhát, bạc nhược hay làm gì sai trái đến nổi sợ phải vợ đến biến sắc. Anh Vàng đã dành trọn tuần trăng mật bên nhau chúng tôi ái ân mặn nồng. Anh quýnh lên vì bị chia sẽ mảnh tình cho chị Diên cách bất ngờ chớ gì?
-Thật quá cảm động anh Vàng xem trọngï tôi, người bạn đời đầu ấp tay gối.
Tôi hoàn toàn cảm thông với anh, không gì phải khó xử. Chúng tôi thụ hưởng ba ngày nay, không dám cho rằng tràn đầy hạnh phúc, quá sung mãn trong cuộc tình, không kể thêm thời gian ở tại tỉnh. Bởi anh sợ giao dâm với vợ của xếp, phụ nữ đầy dâm tình- chị Diên- nhớ anh chị đã vượt cả 400 cây số bay ra đây, hòa mình tìm chút ái ân kín đáo, trái lại tôi thờ-ơ ôm khư khư anh chồng mới cưới sao? Mục tiêu tối thượng của hạnh phúc lứa đôi cùng nhìn một hướng, có sự tương kính lẫn thành thật, thì ở anh Vàng đã tạo sự trung thực từ phút đầu gặp gỡ, đến ngày nên duyên cầm sắc.
Chồng tôi bị “vợ xếp” mê hoặc, ngay trước ngày cưới, nay chỉ hành động tái diễn; thì tôi sẽ dàn chào anh Tùng làm “tê liệt” chồng đối phương trên giường không ai mất phần vui, lại thỏa mãn cơn dâm.
Vợ chồng anh Tùng đáp taxi đến khách sạn, tin cậu em được người Pháp mời dùng cơm tối riêng. Anh diện bộ áo bằng soie Pháp ngắn tay quần Tây màu đậm. Trông chị thật sexy khi mặc chiếc quần jeans bó sát, áo pull cộc tay ôm vừa vặn lấy cơ thể, đi đôi giầy sandal lòi những ngón chân trắng nõn, sơn đỏ thật tuyệt đẹp. Cặp vợ chồng trưởng giả kiểu bourgeois gentihomme- ăn mặc quá sang trọng đầy nét quyến rũ. Chúng tôi bước vào phòng ăn sang trọng, khăn trắng trải bàn với hai đóahoa hồng của Thái Lan cắm trong bình. Bốn cây đèn cầy trắng đang cháy, tạo cho đêm họp mặt thêm lãng mạn trữ tình, một bửa ăn tối đầm ấm hơn như một đêm đắm say làm tình. Dĩa bàn to, dao, muỗng nĩa úp trên khăn vải trắng, ba kích cỡ ly khác nhau dùng cho ba loại rượu riêng biệt. Những bộ đồ dùng ăn trang nhả đi chung với nhau, cũng do nhà hàng nhập cảng từ mẫu quốc Pháp. Theo văn hóa cái thực đơn Pháp hơi rườm rà, ăn uống khoan thai nhanh hơn, ít tốn kém thời gian và dễ tiêu thực hơn ăn nhà hàng Tàu.