Bình bước xuống xe. Nhìn ngơ ngác. Xa xa tháp Chàm đứng trơ trơ trong nắng chiều ảm đạm.
Bình đợi một lúc lâu. Đi đi lại lại trong nhà ga. Một người đàn ông đi từ phía sau Bình vượt qua mặt chàng vội vã. Bình nắm lấy tay ông ta kêu lên:
- Bác Trọng.
Người đàn ông quay lại. Nhíu mày nhìn Bình. Có tiếng cười của người con gái vang lên phía sau. Bình quay lại, thấy một cô gái đứng bên cạnh người đàn ông trông thật quen mặt. Chàng biết ngay cô gái ấy là Yến, người vợ chưa cưới của chàng, đang đứng bên cạnh Giáo Sư Trọng. Ông bố vợ tương lai.
Yến cười hi hí, nói:
- Anh Bình phải không. Ba em là ông này chứ không phải ông đó đâu.
Nói xong nàng lại cười như chế diễu.
Bình ngơ ngác một lúc, vội vàng buông người đàn ông lạ ra, nói:
- Xin lỗi ông. Xin lỗi ông, tôi lầm người rồi.
Giáo sư Trọng vui vẻ dang rộng hai tay đi về phía Bình .
- Bình đó phải không. Bác mừng thấy cháu tới đây.
Bình cúi đầu chào giáo sư Trọng:
- Dạ, thưa bác, cháu mới tới .
Hai người ôm lấy nhau mừng rỡ.
Yến vẫn giữ nụ cười ranh mãnh trên môi, nàng nói:
- Anh đã chắc chắn ông này là ba của em chưa?
Bình buông giáo sư Trọng ra, nói với Yến:
- Yến đó phải không. Đọc thư, xem hình, không bằng gặp mặt. Nằm mơ cũng không ngờ mình có diễm phúc được kết hôn với một người đẹp như em.
Yến thẹn thùng kêu lên khe khẽ, ẩn mình lưng sau bố.
Giáo Sư Trọng chỉ chiếc xe jeep đậu gần đó nói:
- Thôi, chúng ta về.
Ba người leo lên xe. Chiếc xe chạy về phía trước, để lại cát bụi mù mịt đằng sau. Một lúc sau, xe chạy trên con đường đất ngoằn ngoèo sỏi đá. Xa xa, Bình đã nhìn thấy mấy chiếc lều vải lớn dưới chân đồi. Và phía trên đỉnh đồi là ngọn tháp Chàm gạch đỏ loang lổ.
Xe đậu lại bên khu lều.
Giáo sư Trọng nói:
- Hãy về lều của cháu ăn cái gì lót bụng. Rồi chúng ta nói chuyện nhiều hơn. Bác hy vọng với cái nhìn của người du học ở nước ngoài về, chắc chắn có nhiều kỹ thuật tân kỳ hơn cho ngành khảo cổ nghèo nàn trong nước mình.
Bình mỉm cười thưa:
- Dạ, cháu đâu dám. Chỉ mong bác dậy bảo thêm cho thôi.
Ba người xuống xe, đi vô lều. Anh tài xế xách chiếc va ly của Bình theo sau. Sau bữa ăn tối, Bình nghĩ miên man về những điều giáo sư Trọng nói. Quả thực, những gì chàng học ở trong trường bên Mỹ khác hẳn với thực tế ở Việt Nam.
Bình nằm trên giường, lăn qua, trở lại. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ của chiếc lều mờ ảo. Chiếc mề đay đeo trên cổ Bình tuột ra khỏi áo. Bình cầm lên coi. Con bò cạp trong chiếc mề đay tự nhiên lại nhúc nhích như con rồng trên chiếc vòng đeo tay của chàng, khi còn ngồi trên xe lửa. Có tiếng hú của loài chim cú và tiếng vỗ cánh bay phành phạch. Bình giật mình nhổm dậy, dụi mắt.
Chiếc mề đay trở lại bình thường.
Bình từ từ nằm xuống. Bỗng tại cửa lều. Một bàn tay đem đúa thò vô. Vén màn. Và, từ từ cả cánh tay quấn băng trắng toát thò vô. Rồi một xác ướp như trong Kim Tự Tháp Ai Cập xuất hiện.
Bình ngồi bật dậy. Miệng há hốc, mắt trợn ngược, kinh hãi. Có tiếng cười the thé.
Yến thò đầu vào nói:
- Nhà khảo cổ nước ngoài về mà cũng sợ ma hay sao?
Yến nhí nhảnh bước vô lều. Nàng đứng bên xác ướp, bá lấy vai y. Xác ướp đưa tay giở băng quấn quanh mặt cười ha hả. Y nói:
- Cô Yến rủ tôi tới hù anh chơi thôi. Làm gì có ma quỉ ở đây cơ chứ.
Yến quay qua người mặc quần áo xác ướp nói:
- Đây là anh Tá. Chuyên viên quảng cáo của đài truyền hình địa phương, tới quay một đoạn phim quảng cáo cho hãng băng cứu thương.
Bình đứng dậy bắt tay Tá, rồi nói:
- Anh làm tôi sợ muốn đứng tim.
Tá cười hì hì.
- Nghe cô Yến nói; anh là ý trung nhân của cô ta.Vừa tốt nghiệp về ngành khảo cổ ở Hoa Kỳ về. Tôi tới làm quen và chào anh, vì phải về liền bây giờ cho kịp giờ phát hình.