Bình hỏi:
- Còn cánh cửa thứ ba thì sao hở bác.
Giáo sư Trọng nói:
- Chưa mở được. Có lẽ phải chờ mấy ngày nữa. Chúng ta mướn thêm người tới đây mới đủ sức mở cánh cửa này. Hôm nay chúng ta mệt mỏi quá rồi
*
Mặt trời đang từ từ lặn xuống chân trời. Bình và Yến ngồi trên một mỏm đá dưới chân ngọn tháp Chàm nhìn về phía trước. Mặt biển chạy dài tới chân trời xa thăm thẳm. Trời không một gợn mây. Cảnh hoàng hôn hoang vắng. Gió thổi làm tóc Yến bay lất phất.
Bình nhìn ra xa xa nói:
- Bên kia bờ biển. Giờ này mẹ anh đang ngủ ngon giấc.
Yến mỉm cười .
- Mới có xa mẹ mấy ngày mà nhớ rồi phải không?
Bình cười hì hì:
- Nhớ mẹ thì cũng nhớ. Nhưng có em đây rồi, há không phải hạnh phúc đang trong tầm tay chúng mình hay sao?
Yến nắm tay Bình hỏi:
- Mai mốt này, nếu anh phải xa em. Anh có nhớ em không?
Bình vòng tay ôm ngang vai Yến thì thầm:
- Anh sẽ không bao giờ xa em đâu.
Yến ngả đầu lên vai Bình. Nàng cầm lấy tay chàng. Hai chiếc vòng trên cổ tay hai người chạm nhau. Bình hỏi:
- Em kiếm đâu được chiếc vòng này mà gửi cho anh vậy?
Yến nắm lấy tay người yêu, âu yếm nói:
- Hồi mới tới đây. Có một ông già tới lều xin ăn. Mấy người gác đuổi đi. Em vô tình đứng đó, nên bảo họ cho ông ta vô. Thú thực với anh, lúc ấy cũng buồn, nên mới kêu ông ta ngồi ăn chung cho vui thôi. Vì hôm ấy ba em phải lên tỉnh họp. Ai ngờ khi ăn xong. Ông ta tháo trên tay ra cặp vòng sắt này tặng em. Và không ai ngờ, hôm nay nó đã cứu mạng anh.
- Sau này có lần nào em gặp ông già đó nữa không?
- Dạ, không…..
- Anh tin rằng, cặp vòng này sẽ giúp ích chúng ta rất nhiều trong thời gian còn ở đây.
- Đã có lần nào anh thấy con rồng khắc trên chiếc vòng này cử động không?
Bình ngạc nhiên nói:
- Em đã thấy nó cử động rồi hay sao?
- Em nghĩ là mình hoa mắt thôi.
- Nếu em không hỏi. Anh cũng chỉ tưởng là mình hoa mắt như em thôi. Nhưng bây giờ anh tin nó cử động thực sự rồi.
Yến cười hì hì.
- Anh có biết rồng là một linh vật. Ngày xưa, chỉ có vua chúa mới được phép mang biểu tượng này mà thôi. Còn dân gian, ai mà mang nó trên mình, tức là muốn soái ngôi. Coi chừng chu di cửu tộc đó.
Bình cười hì hì nói:
- Lúc đó em lại thoát chết hay sao ?
- Như vậy có phải là hạnh phúc vĩnh cửu hay không? Lúc ấy không còn lo có ngày phải xa nhau nữa.
- Nhưng anh thích như thế này hơn.
Nói xong, Bình kéo Yến lại thực sát. Chàng nâng mặt nàng lên và cúi xuống. Bờ môi cặp tình nhân lại gặp nhau. Bình đưa tay lên tháo nhẹ từng nút áo trước ngực Yến. Nàng hơn rùng mình vì gió biển lùa vào da thịt. Trong ánh sáng nhá nhen của buổi tối bắt đầu làm cho Bình càng bạo dạn hơn. Chàng kéo hẳn vạt áo Yến sang hai bên để lộ ra khuôn ngực con gái căng tròn, chắc nịch.
Ngồi trên thềm cửa của tòa tháp Chàm. Hai bên vách gạch che khuất. Phía sau bóng tối âm u của những lùm cây hoang dại. Phía trước là biển cả mở ra bao la trước mặt. Ở đây như cỏi thiên thai của cặp tình nhân đang độ yêu đương cuồng nhiệt.
Bình cúi xuống hôn lên ngực Yến. Nàng bắt đầu rên lên nho nhỏ, hai tay níu cứng lấy chàng thì thầm:
– Anh …… anh ơi, đừng làm em sợ nhé…
Bờ môi Bình không dừng ở đó. Nó rạo rực trườn xuống bên dưới khi dây lưng quần Yến bị nới lỏng. Hai chân Yến cặp chặt lấy đầu Bình. Nàng run lên bần bật.
Trong ánh chiều, bóng hai người chập vào nhau, in dài lên thềm tháp cổ…
Trời đã nhá nhem tối. Gió thổi những ngọn cỏ nằm dài trên cát. Vài bụi cây khô lăn tròn theo cơn gió. Bình và Yến sánh vai nhau đi xuống chân đồi. Xa xa, trước mặt hai người, ngọn lửa trại lờ mờ bên mấy căn lều.
Tiếng hát của một công nhân người Chàm vang lên thật trầm buồn. Bình âu yếm dìu Yến đi tới bên đống lửa trại ngôi bên những người phu đào mộ.Mọi người ăn uống, ca hát. Chẳng ai để ý tới cặp tình nhân mới tới. Nhưng trong bóng tối phía trước. Chế Liễu đứng sau một bụi cây, nhìn cặp uyên ương âu yếm nhau. Mắt nàng lóe sáng, phản chiếu ánh lửa trại trông thực man dại.