Một lúc sau, một người phu trao cho Bình bát rượu. Chàng uống một hớp rồi trao cho Yến. Yến cũng uống một hớp lớn. Chàng lại đưa vô miệng nàng miếng thịt nướng. Mùi thịt thơm phức tỏa đầy.
Trăng đã lên cao. Trong bóng tối, Chế Liễu vẫân đứng đó. Nàng đứng bất động như một pho tượng Chàm. Ánh lửa vẫn nhẩy múa trên khuôn mặt của Chế Liễu trong cảnh tranh tối tranh sáng ở miền đất hoang vu này. Có lẽ cũng phải gần tới nửa đêm rồi. Mọi người đều say sưa. Bình dìu Yến loạng choạng bước về lều của nàng.
Đặt Yến nằm xuống chiếc ghế bố kê bên trong lều. Tự nhiên Bình cảm thấy thân thể nóng rừng rực. Chàng cúi xuống, hôn lên miệng người yêu. Miệng Yến bỗng hé mở để lưỡi Bình lùa vô trong. Nàng vòng tay ông chặt lấy thân thể của người yêu.
Những chiếc nút áo trước ngực Yến buột ra. Bộ ngực con gái trắc nịch và đầy ắp vươn cao. Bàn tay Bình mò mẫm, vuốt ve. Hơi thở của Bình hừng hực men tình. Một lúc thật lâu. Bình luồn tay qua lưng quần Yến thì có tiếng động sột soạt bêân ngoài.
Chàng vội vàng ngồi dậy, khép tà áo của Yến lại thật nhanh rồi hôn nhẹ trên môi người yêu. Chàng đứng lên quay về lều mình. Bình mừng thầm vì mình đã không đi quá xa khi Yến bắt đầu yếu lòng.
Bước thấp bước cao. Đi tới một khúc quanh, bỗng Chế Liễu bất thình lình xuất hiện trước mặt Bình. Nàng từ từ nắm tay chàng. Tiếng hát Chàm đâu đó chầm xuống thực lãng mạn. Hai người dìu nhau vào đêm tối. Đống lửa trại từ từ cháy bớt đi và những người ngồi quanh đó lục đục đứng dậy, loạng choạng đi vào trong bóng những căn lều gần đó. Gió thổi lớn hơn. Bóng những bụi cây ngả nghiêng. Ngọn tháp Chàm lờ mờ in lên nền trời mờ ảo thật huyền ảo…..
Trong hơi men chếnh choáng. Bình ôm ngang người Chế Liễu bước đi trong đêm tối. Có lẽ chàng cũng chẳng biết mình đang đi về đâu. Con dốc tới ngọn tháp bây giờ đã quen thuộc với chàng đưa người yêu lên ngọn tháp cổ.
Trên thềm gạch loang lổ ánh trăng, và ánh sáng lấp lánh âm u của những nhánh giây leo bám chằng chịt trên tường, không soi rõ được dáng dấp người con gái đang đứng nhẩy múa trước mặt Bình. Nhưng chàng cũng thấy nàng đang cởi từng mảnh vải trên thân thể. Bộ ngực sừng trâu ngỏng cao đầy ắp lung linh. Bờ mông tròn trịa, ngút ngàn làm hơi men trong người Bình càng thêm nóng bỏng. Nhất là cái rạo rực vừa ôm ấp người yêu còn cô đọng trên thân thể nóng hừng hực. Chàng chệnh choạng đứng dậy, chụp bắt người con gái đó. Nhưng nàng như một bóng ma, chờn vờn, ẩn hiện…..
Mỗi lần Bình ôm được nàng vào lòng là nàng lại như một luồn khói tan đi trong háo hức cùng tột của chàng. Bình lại càng nhất định phải bắt cho bằng được cái thân thể bốc lửa nóng bỏng kia. Máu trong người chàng sôi sùng sục, làm Bình càng hăng lên. Và sau cùng, chàng đã chụp được nàng, đè cô nàng nằm xuống, không cho tan biến đi nữa.
Da thịt nàng như một loài trăn khổng lồ, cuốn chặt lấy chàng. Hơi thở nàng thơm ngát mùi hoa rừng man dại. Bình ngất ngư trong cuồng loạn của xác thịt. Chàng muốn thét lên thực to, nhưng âm thanh tắc nghẹn trong họng. Chỉ còn hơi thở ừng ực bật ra mà thôi.….
*
Qua một đêm nghỉ ngơi. Mọi người lại tiếp tục đi vào đường hầm vô cổ mộ. Sau khi xếp đặt xong công việc. Giáo sư Trọng cho nhóm phu đào mộ cùng nhau kê vai cố đẩy cánh cửa ra.
Ông nói với Bình:
- Cánh cửa này nặng gấp mấy lần hơn hai cách cửa kia. Chắc chắn chúng ta sẽ tìm được nơi vị công chúa được an táng trong lối này.
Tiếng “đẩy… đẩy… đẩy” nhịp nhàng của nhóm người phu đào mộ vang lên đều đều. Cánh cửa từ từ chuyển động. Từng chút một, hé ra. Rộng dần dần cho tới khi đủ để cho một người lách vào thì mọi người dừng lại.